Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết và 5 thách thức cho Bộ trưởng Nhạ

0
258
5 (100%) 1 vote

Có mong muốn tăng trưởng giáo dục Việt Nam tương thích với vị trí quốc sách hàng đầu, đáp ứng đề nghị công nghiệp hóa, đương đại hóa và hội nhập quốc tế, bàn luận mang Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, GS.TS Nguyễn Minh Thuyết – nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Bạn trẻ, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội đã chỉ ra 5 thách thức mà Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ bắt buộc đối diện.

Thách thức thứ 1: Giải quyết mối quan hệ giữa vững mạnh quy mô sở hữu đảm bảo chất lượng giáo dục

1 trong các thành tựu quan yếu của giáo dục Việt Nam thời kì qua là quy mô giáo dục ko ngững lớn mạnh, đáp ứng nhu cầu học tập của nhân dân.

Đối với một nước nghèo, còn ngổn ngang cạnh tranh như nước ta, thành tựu này biểu đạt cố gắng cực kỳ to của Quốc gia và quần chúng. #, được quốc tế ghi nhận. Nhưng lớn mạnh quy mô không cân xứng mang điều kiện đảm bảo chất lượng sẽ là một tai họa.

Hậu quả ko chỉ là hàng trăm nghìn cử nhân thất nghiệp mà đáng lo âu hơn là chất lượng nguồn nhân lực không đáp ứng được đề xuất phát triển sơn hà và hội nhập, cạnh tranh quốc tế.

Để giải quyết vấn đề này, ngành Giáo dục phải sở hữu kế hoạch phát triển quy mô giáo dục phù hợp sở hữu thực tiễn của mỗi giai đoạn, thực hiện kiểm định chất lượng thường xuyên, từng bước cải thiện điều kiện giáo dục và nâng cao chất lượng giáo dục theo phương châm “bằng cấp nên tương xứng với trình độ thực mang”. 

GS.Nguyễn Minh Thuyết nhận định, mang siêu nhiều cạnh tranh đang chờ Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ. ảnh: giaoduc.net.vn

Thách thức vật dụng hai: Giải quyết mỗi quan hệ giữa giáo dục với thị trường lao động và xã hội khái quát

Mặc dầu “Học đi đôi sở hữu hành”, “Lý luận gắn ngay tắp lự có thực tiễn”, “Giáo dục nhà trường phối hợp có giáo dục gia đình và giáo dục xã hội” từ lâu đã trở thành những nguyên lý giáo dục kinh điển của nước ta, nhưng trên thực tại, nhiều nội dung giáo dục từ phổ thông đến đại học còn xa sở hữu thực tiễn, cách thức giáo dục ít coi trọng thực hành.

Vai trò kết hợp của bố mẹ học sinh với nhà trường mờ nhạt, bổn phận của cộng đồng có đề xuất giáo dục lớp trẻ không cao; hồ hết các trường đại học, cao đẳng, dạy nghề ko gắn có công ty tiêu dùng lao động.

Để  giải quyết vấn đề này, ngành Giáo dục bắt buộc tích cực đổi mới nội dung và phương thức giáo dục ở mọi các cấp, các trình độ huấn luyện; kiến nghị mang Chính phủ ban hành và thực hiện chính sách khuyến khích đơn vị và những tổ chức dùng lao động khái quát tham dự vào công việc đào tạo nhân lực.

Một vấn đề nữa cũng rất đáng lưu tâm là nếu Bộ trưởng Giáo dục và Tập huấn chỉ ngừng tầm nhìn của mình trong khuôn khổ ngành thì chẳng thể giải quyết được những khó khăn hiện tại, bởi vì chiếc gốc của vấn đề giáo dục nằm ở nền kinh tế, môi trường văn hóa và chính sách nhân lực.

Cho nên, Bộ trưởng cần mang những đề xuất có Đảng, Nhà nước để đổi mới mạnh mẽ, triệt để hơn nữa về kinh tế, tạo ra một thị trường lao động nhiều, rầm rộ hơn thu hút nguồn nhân lực, làm cho động lực tác động sự tăng trưởng của giáo dục.

Đồng thời Bộ Giáo dục và Huấn luyện cũng phải kiến nghị Đảng, Nhà nước quyết liệt đổi mới chính sách nhân công, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh, tạo nền móng  chắc chắn cho sự nghiệp trồng người.

Còn giả dụ cứ để công thức “Trước tiên hậu duệ, thiết bị nhì quan hệ, trang bị ba tiền tệ, bét dem trí tuệ” phổ quát tràn lan trong công việc nhân sự, để môi trường văn hóa tiếp tục xuống cấp như bây chừ thì ko học sinh nào còn động lực tìm mọi cách, không trường nào dạy được trò ngoan nữa.

Thách thức thiết bị ba: Giải quyết mối quan hệ giữa các mặt tích cực và bị động của kinh tế thị trường

Cho đến nay, giáo dục chưa phát huy được điểm mạnh của kinh tế thị trường là cạnh tranh chất lượng. Các trường đại học, cao đẳng công lập dù chất lượng đào tạo thế nào vẫn được ngân sách nhà nước cấp theo chỉ tiêu đào tạo.

Thậm chí, Luật Giáo dục đại học còn xếp sẵn thứ bực cho một số cơ sở giáo dục đại học để các cơ sở này được ưu tiên đầu tư, rộng rãi khả năng biến những cơ sở đào tạo danh giá ấy thành “cậu ấm con nhà giàu” mất động lực phấn đấu.

Trong khi đấy, các trường bên cạnh công lập phải tự mình bươn chải, vàng thau lẫn lộn; trường “khiến ăn” nghiêm chỉnh chưa chắc đã bằng những trường chạy được danh “quốc tế” hay chọn được công trình, sáng chế của giảng sư những trường công lập, nghiên cứu viên các viện nghiên cứu lớn để mang đẳng cấp cao về công bố quốc tế trưng ra với cõi trần.

Giảng sư các trường công lập bất nói thành tích giảng dạy, nghiên cứu khoa học thế nào vẫn “lao động tiền tiến” và đều đặn 3 năm lên lương 1 lần, trừ nếu bị kỷ luật.

So có người lao động ở nước không tính thì, giảng viên trường đại học, cao đẳng công lập nhắc riêng cũng như những người hưởng lương từ ngân sách ở Việt Nam tổng thể tuy lương phải chăng nhưng khiến cho việc lại tùy lương tâm, sắp như chẳng bắt buộc cố gắng gì.

Người học ở Việt Nam cũng “sướng” vì học nhênh nhang mấy cũng sẽ mang bằng. Người học, người dạy, người lao động nói chung thiếu động lực như vậy trách gì chẳng non kém và sơn hà trách gì chẳng chậm lớn mạnh.

Trong lúc không phát huy được mặt tích cực của kinh tế thị trường, chúng ta lại để cho các hiện tượng tiêu cực như chạy việc, chạy điểm, chạy bằng, hiếp dâm học thêm… tăng trưởng. Tất nhiên không riêng gì Giáo dục mắc phải những bệnh này. Nhưng đối sở hữu 1 ngành cao quý, với sứ mệnh linh nghiệm dạy thế hệ trẻ khiến cho người thì ấy là những thói hư rất đáng hổ thẹn.

Về mặt quản lý nhà nước, sự lạc nhịp sở hữu kinh tế thị trường còn mô tả ở chỗ Nhà nước vẫn hành xử như thời chia đều từng bát tương quả cà cho dân mà ko nhận rõ việc gì Quốc gia nên lo, việc gì là của xã hội.

Trong nền kinh tế thị trường, vai trò của Nhà nước là tạo môi trường thuận tiện cho người dân khiến ăn và lo những việc xã hội ko lo được, chứ không buộc phải là nghĩ thay, làm thay dân hay cạnh tranh sở hữu dân.

Đề cập riêng về giáo dục, Quốc gia chỉ nên ban hành chính sách, lệ luật và tập hợp đầu tư cho những vùng cạnh tranh, những ngành giang san cần nhân công mà ít ai đầu tư, ít người muốn học. Còn đối mang các vùng tăng trưởng, những ngành huấn luyện hấp dẫn đa dạng nhà đầu tư, phổ biến người theo học thì hãy để xã hội tự lo.

60% số người thất nghiệp tại TP.HCM là cử nhân, thạc sĩ. ảnh: Sài gòn phóng thích.

Thách thức đồ vật tư: Giải quyết mối quan hệ giữa hội tụ và phân cấp trong quản lý giáo dục

Từ bao năm nay, tư duy bao cấp, “cầm tay chỉ việc” đã biến những cơ quan quản lý nhà nước, trong đó với Bộ Giáo dục, thành những bà bảo cái, lo thay, khiến cho thay cho cơ sở. Bộ nói quanh năm lo tổ chức thi cử thay các sở, những trường. Trong lúc ấy, sở hữu việc quan yếu nhất là tiền cho giáo dục thì Bộ ko nắm được những ngành, các đô thị tiêu xài thế nào.

Tới đây, Bộ Giáo dục và Tập huấn phải dứt khoát trả việc doanh nghiệp thi tốt nghiệp THPT cho các sở, trả công việc tuyển sinh đại học, cao đẳng cho những trường, giao hội vào việc hoạch định chiến lược tăng trưởng, xây dựng văn bản quy phạm pháp luật, văn bản chỉ đạo, chỉ dẫn, thực hành kiểm tra, thanh tra, theo đúng chức năng, nhiệm vụ của cơ quan quản lý nhà nước ở trung ương.

Thách thức thiết bị năm: Giải quyết bài toán chất lượng người thầy

Phương ngôn đã mang câu “Ko thầy đố mày khiến cho nên”. Thầy cô sở hữu đức sở hữu tài mới dạy được trò cần người. Thiếu các thầy cô với đức với tài, ngành Giáo dục cũng chẳng thể thực hành thành công đổi mới. Chất lượng người thầy là nguyên tố quan trọng nhất để bảo đảm chất lượng giáo dục.

Để lôi kéo học sinh chuyên nghiệp vào ngành, Nhà nước đã vận dụng chính sách miễn học phí cho hầu hết sinh viên những trường sư phạm. Mươi năm về trước, chính sách miễn học phí tổn đã thu hút được nhiều học trò nhiều năm kinh nghiệm.

Nhưng khoảng 10 năm trở lại đây, cực kỳ hãn hữu người chuyên nghiệp thi vào ngành sư phạm, bởi vì số tiền học tổn phí được miễn trong 4 năm học chỉ đáng vài triệu đồng, trong khi ra trường, để chạy việc cũng nên chi hàng trăm triệu, thầy cô không có bí quyết nào bù lại được.

Theo tôi, để tiếp tục thu hút được học trò nhiều năm kinh nghiệm vào ngành Giáo dục, Nhà nước nên thay chính sách miễn học tổn phí bằng chính sách bảo đảm việc khiến cho cho giáo sinh khi ra trường. Hơn bất kỳ ngành nào khác, ngành Giáo dục hoàn toàn với thể tính toán được chỉ tiêu đào tạo hằng năm sát có thực tế, bởi thế việc đào tạo theo nhu cầu nhân công và bố trí việc khiến cho cho thầy giáo không khó.

Tôi vô cùng mừng là vấn đề chất lượng người thầy đã được Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nói trong những phát biểu đầu tiên ngay sau lúc nhậm chức. Hy vọng là Bộ trưởng sẽ sớm đưa ra được quyết sách cho vấn đề quan yếu này. 

Trân trọng cảm ơn Giáo sư!

Báo Giáo dục