Món quà của “đại gia” Sài Gòn làm cho cậu học sinh nghèo bật khóc

Giấc mộng thơ dại

Theo lời anh nhắc, nhưng dòng xe này được anh mua từ những vựa phế truất liệu trong đô thị. Cũng mang khi các chị tậu bán ve chai đem tới. 

Nhưng sắp đây, anh ko còn mua rộng rãi nữa bởi việc khiến của anh đã làm cho rộng rãi nơi quan hoài và họ đã chung tay cộng anh đem niềm vui đến cho các trẻ thơ nghèo cơ nhỡ.

mon-qua-cua-dai-gia-sai-gon-khien-cau-hoc-tro-ngheo-bat-khoc-LT9MZBRYMVjlu8J.jpg

Sửa xe gắn máy cho khách, công việc mưu sinh hàng ngày của anh Thái.

Lúc chúng tôi đến, anh đang hùi hụi sửa cái xe gắn máy cho quý khách. Tiệm của anh nhỏ, bên trong chỉ vừa đủ để dòng tủ trưng bày phụ tùng, đồ nghề và vài mẫu ghế. Anh dành không gian phía trước khiến nơi sửa xe. Đa số gia đình 6 người gồm hai vợ chồng và 4 đứa con sống trên căn gác chật hẹp …Anh là Lê Văn Thái (42 tuổi), chủ tiệm sửa xe Lê Vĩnh trên đường Hồng Lạc (phường 11, quận Tân Bình, TP.HCM). 

“Tôi vốn xuất thân từ một gia đình nghèo ở Quảng Ngãi”, anh bắt đầu câu chuyện. “Thuở nhỏ tôi vừa đi học vừa khiến phụ giúp gia đình. Không như những đứa trẻ khác, cuộc sống của chúng tôi cực kỳ thiếu thốn và cạnh tranh.

mon-qua-cua-dai-gia-sai-gon-khien-cau-hoc-tro-ngheo-bat-khoc-EQTdupOYzd2k1qP.jpg

Kho xe cũ. Hàng trăm chiếc được sắm về chất đầy trong kho

Cha tôi biết chuyện nhưng khiến cho gì với tiền mà tậu xe cho con. Ông giao cho tôi đàn vịt và dặn phải chăm chúng cho tốt. Có nhẽ trong dự trù của ông, sau khi bán đàn vịt sẽ mua cho tôi cái xe. Nhưng “người tính ko bằng trời tính”, 1 trận dịch quét ngang, đàn vịt chết sạch. Kinh tế gia đình kiệt quệ kéo theo giấc mộng dòng xe đạp của tôi tan hoang theo mây khói”.Hàng ngày tôi cần đi bộ tới trường cách nhà nhiều cây số. Nhìn các bạn đi học trên những dòng xe đạp tôi ước ao mãi. Tôi thèm mẫu xe tới nỗi ngủ cũng mơ thấy. 

Anh nhắc tiếp: “Sau sự cố này, năm 1990, vừa tròn 15 tuổi, tôi rời quê nhà vào Sài Gòn chọn kế sinh nhai. Hai bàn tay trắng, ko bằng cấp, ko nghề nghiệp, tôi vật lộn để tồn tại ở đất Sài Gòn. Tôi khiến cho đủ nghề từ bưng bê ở quán ăn tới giữ xe…, miễn sao sống qua ngày.

Sau 2 năm, 1 hôm tôi gặp được 1 người thợ sửa xe đạp, ông nhận tôi làm học trò cho học thí công. Sau đó tôi xin vào học ở một tiệm sửa xe gắn máy. Vừa khiến vừa học cần thời gian kéo dài đến 6 năm. Để trả ơn thầy, tôi làm cho lại cho thầy một năm nữa rồi tách ra mở tiệm”.

Mở được tiệm, anh là chợ chính và mang hơi phổ biến các bạn. Hàng ngày anh Thái kết nạp các loại xe gặp sự cố. Buổi trưa hôm đấy, trong lúc đang dỡ bộ chế hòa khí của một loại xe wave, anh thốt nhiên nhìn ra đường. 

Anh thấy 1 học trò cấp 2 quần xanh áo trắng, khăn quàng đỏ trên cổ, tay xách cặp mồ hôi nhễ nhại đến trường. Anh gọi em lại, nói chuyện mới biết gia đình em quá nghèo không thể mua được chiếc xe đạp. Ý tưởng giúp học sinh nghèo của người thợ sửa xe xuất hành từ ấy …

Cho đi ko mong nhận lại

Anh kể tiếp: “Tôi âm thầm chọn mua từ người bán ve chai một mẫu xe đạp cũ. Tôi dỡ ra vô lại dầu mỡ, thay các phụ tùng đã hư hỏng rồi quét qua một lớp sơn cho mới. Tôi đem xe tới trường của em đó học gặp Ban giám hiệu bộc lộ ý định tặng xe.

Nhận được loại xe, thằng bé rưng rưng nước mắt lắp bắp nói lời cảm ơn. Trong giây phút này, hình ảnh ngày xưa của tôi thèm muốn mẫu xe đạp hiện về. 

Vậy là từ đó, ý tưởng giúp trẻ nít nghèo chiếc xe đạp để tới trường, để mưu sinh thôi thúc tôi mãnh liệt”.

mon-qua-cua-dai-gia-sai-gon-khien-cau-hoc-tro-ngheo-bat-khoc-01l0EB2VZEu9pc8.jpg

Những xe đã tân trang hoàn chỉnh, chờ đi trao tặng

20 dòng xe đã sang sửa, khiến cho mới xong vừa kịp khi chi hội từ thiện với đợt phát quà cho con nít nghèo. Anh đề xuất những chị cho tham dự với số xe đạp vừa hoàn chỉnh. Anh Thái tìm tới vựa phế truất liệu tậu hơi rộng rãi xe cũ. Hàng ngày, giờ rảnh anh lao vào tân trang xe đạp. Nhà anh chật quá không để được dù chỉ 1 chiếc. May mắn không tính tiệm của anh mang hội sở của chi hội từ thiện Bình Phú Đông cho gửi nhờ.

Anh san sẻ: “Tôi còn nhớ hôm đó – khi trao xe cho các em với cảnh ngộ khó khăn, em nào cũng đỏ hoe đôi mắt. Thương lắm anh ơi.

Công việc tôi khiến một bí quyết thầm lặng cả vợ con đều ko biết. Một thời gian sau, vợ tôi biết chuyện. Cô ấy trách chồng: “Làm cho việc thiện giúp đời là việc làm cho tốt sao anh ko nói mang gia đình? Em và các con ko phản đối việc khiến cho của anh đâu”.

Đề cập chuyện tới đây, anh Thái dừng lại. Anh mời tôi đi tham quan kho xe của anh. Căn nhà chung vách sở hữu nhà anh là trụ sở của chi hội từ thiện.

Căn phòng rộng khoảng 40m2 chứa toàn xe đạp cũ. Chiếc này chồng lên dòng kia, chẳng thể đếm được nhưng ước tính cũng gần 100 mẫu… Ở tầng dưới là các cái xe đã hoàn chỉnh chờ ngày đi trao.

“Mang lần – anh Thái đề cập tiếp – đứa con trai tôi thỏ thẻ: “Ba ơi lớp con có một bạn nhà xa ngày nào cũng đi bộ đến trường. Nhiều hôm bạn đó đi học trễ nữa”. Tôi nghe thấy không khỏi xót xa. Thế là trong thời gian nhanh nhất, tôi đưa mẫu xe tới trường tặng cho em học trò ấy… 

Một ví như khác, sở hữu một thương binh ở Bình Dương chọn đến tôi. Tiếp chuyện với anh tôi được biết anh rất khó khăn trong việc mưu sinh. Hàng ngày, anh làm bảo vệ nhưng chân không khỏe đi bộ rất bất luôn thể. 

Anh nên một chiếc xe để đi làm nhưng không với tiền để chọn. Tôi giúp anh 1 dòng. Anh nhận xe mang sự xúc động và hàm ân”.

Công việc làm từ thiện bằng cải cách trang xe đạp giúp các mảnh đời cạnh tranh của anh Thái mang kết quả rất tốt. Tình đến nay anh đã giúp được hơn 100 người. Trước đây, anh bỏ tiền ra mua nhưng ngày càng đa dạng người biết việc khiến cho thiện nguyện của anh, buộc phải đã cùng chung tay giúp sức.

Gia đình anh không giàu, thậm chí còn nghèo. Nhưng lúc hỏi về việc khiến của mình, anh vui vẻ san sẻ: “Chuyện từ thiện trường hợp mang tâm ai cũng mang thể khiến được. Sống là để cho đi chứ đừng với ý nghĩ sẽ nhận lại…”.

Và tôi nhận ra, anh không nghèo, anh là một đại gia – đại gia của tình thương yêu và lòng hiền lành.

Luận bàn mang phóng viên, bà Phạm Ngọc Xuân, Phó chủ toạ Ủy ban Chiến trường Tổ quốc phường 11, quận Tân Bình cho biết, mặc dầu gia đình cũng siêu cạnh tranh nhưng anh Thái đã có nghĩa cử rẻ đẹp giúp phổ biến người mang dụng cụ di chuyển. Các em học trò nghèo, các mảnh đời cơ nhỡ nhờ đấy sở hữu điều kiện cải thiện được cuộc sống. Việc khiến cho của anh Thái đã được địa phương ghi nhận. Anh cũng được biểu dương gương người tốt việc tốt cấp thành phố.

Nguồn: Tổng hợp