Nuối tiếc cho phi trường Tân Sơn Nhất, giá mà…

0
258
Rate this post
image

Ngoài Antonov (AN), Vietnam Airlines còn tiêu dùng máy bay phản lực Tupolev (TU) cũng do Liên Xô sản xuất. Đó là thời khắc những chiếc máy bay Boeing hay Airbus vẫn còn xa lạ mang đại phần lớn hành khách Việt trong nước. Đó cũng là thời diểm những hãng hàng ko quốc tế mở đường bay tới TP.HCM chỉ leo heo, chưa rộn rịch như hiện nay. Do ấy nhìn tổng quan mặt đất trên cái AN chuẩn bị hạ cánh, thấy sân bay TSN rộng bát ngát. 30 năm sau TSN thay đổi chóng mặt.

Sự “đổi thay chóng mặt” đấy biểu hiện ở chỗ các mẫu AN và TU chỉ còn trong kỷ niệm, thay vào đó là Boeing và Airbus, ko kể Vietnam Airlines nay còn mang Vietjet Air, Jetstar Pacific, Vietstar Airlines và chuẩn bị thêm SkyViet nữa. Tín hiệu vui là những hãng hàng không của VN tậu phi cơ Boeing và Airbus ko bắt buộc 1, 2 loại lẻ tẻ như trước nữa mà đặt hàng cả chục loại, thậm chí cả trăm dòng. Niềm vui chưa trọn vẹn thì nỗi buồn ập đến: TSN hết chỗ đậu máy bay, muốn đáp buộc phải bay quanh co trên trời chờ dọn chỗ. Cho dù đã xây thêm nhà ga quốc tế, biến dòng Terminal cũ thành Ga hàng ko nội địa, TSN vẫn chật chội so sở hữu đà nâng cao trưởng cũng như nhu cầu của những hãng hàng ko nội địa lẫn quốc tế. Thấy không ổn, người ta nghĩ đến chuyện phải xây sân bay quốc tế Long Thành trên đất Đồng Nai quanh đó mới mong đáp ứng nổi. Cái phi trường mới này chưa biết tới lúc nào mới xong và hình thù ra sao vì còn đang…bàn cãi, trong khi áp lực ngày càng đè nặng lên TSN. Đáng ra đã ko buộc phải phải tính đến chuyện xây phi trường Long Thành, ví như…

Đặt chữ “trường hợp” trong tiến trình tăng trưởng của một đất nước e rằng chẳng giải quyết chuyện gì cả vì mọi việc đã được lịch sử an bài. Song, chữ “ví như” ấy với thể là một nguồn tham khảo giúp chúng ta “sáng suốt” hơn khi hoạch định tương lai.

Bí quyết nay 30 năm, nhiều người trong chúng ta, trong đó mang tôi, khó ai nghĩ rằng sở hữu ngày người Việt đi phi cơ cũng “đông vui”, dễ dàng không thua gì ngồi xe đò và đi du lịch nước ngoại trừ rầm rộ như đi chợ. Giả dụ biết trước viễn tượng ấy, vững chắc đã không mang chuyện xây sân golf sát phi đạo và cũng ko có chuyện nhà dân “phong toả phi trường” như hiện giờ. Nhìn vào bản đồ hành chính khu vực xung quành trường bay TSN sẽ thấy rõ điều này. Suốt chiều dài dọc theo đường Cùng Hòa tiếp tới Trường Chinh (Q.Tân Bình) nối vào đường Xuyên Á (H.Hóc Môn), phía bên kia là đường Quang đãng Trung (Q.Gò Vấp) nối vào đường Tô Ký (Q.12) băng qua xa lộ Đại Hàn đa phần là đất quân đội trước 1975, nhà dân cũng sở hữu nhưng thưa thớt không đáng đề cập. Phần đất ấy rộng gấp cả chục lần so sở hữu thể tích của TSN hiện hữu. Nhắc bí quyết khác, không gian đất đó dư sức xây thêm 10 cái phi trường giống TSN hiện thời mà chính phủ ko cần chi bộn tiền để bồi hoàn giải tỏa. Vô cùng nuối tiếc là điều đó đã không diễn ra.

Cũng với ý kiến cho rằng sân bay bắt buộc nằm xa thị thành, nghĩa là vùng ven. Xin thưa, sân bay TSN trước 1975 đã nằm ở ven đô, cả vùng đất thuộc những quận: 12, Tân Bình, Gò Vấp và H.Hóc Môn đều là ngoại thành, đất rộng người thưa. Hiện giờ thì toàn bộ chuyện đã khác, đất chật người đông, nhà cửa chen chút, sát rạt khiến ko ai dám nghĩ đến chuyện giải tỏa. Coi như lịch sử đã an bài.

Cũng có quan điểm cho rằng, do dân số tăng nhanh (mỗi năm VN tăng thêm cả triệu người) phải nhu cầu về nhà ở nên đáp ứng theo, nhằm “bao biện” cho lý do vì sao TSN bị nhà cửa “phong bế”. Nghĩ như vậy vừa đúng, vừa sai. Đúng ở chỗ, người nâng cao thì nhà tăng. Sai ở chỗ, chính quyền với đủ quyền hạn để quy hoạch 1 vùng đất nào đó nhằm phục vụ cho lợi ích nhà nước, cấm không cho xây dựng bất cứ công trình dân sinh nào trên khu đất ấy. Trong cảnh ngộ của phi trường TSN, ví như 30 năm trước chính phủ đồng ý cho TP.HCM “quy hoạch treo” các vùng đất lân cận thì vững chắc đã không cần khổ sở như ngày hôm nay.

Theo đà tăng trưởng dân số cũng “chóng mặt”, sở hữu ai dám chắc những phi trường quốc tế trên cả nước VN hiện giờ không rơi vào cảnh ngộ bị nhà cửa “bủa vây” như sân bay TSN trong vài thập niên tới? Tới lúc đó chúng ta sẽ thấy được sự lợi hại của chữ “giả dụ”…

Đoàn Dại Dương

*Bài viết bộc lộ văn phong và góc nhìn của tác giả, một người dân sống tại TP.HCM.

Nguồn: Báo Thanh Niên